đừng chờ đợi

Vì 1 chữ ĐỢI mà đứng mãi một chỗ

ĐỢI….Vì một chữ ĐỢI mà có những người chỉ đứng mãi một chỗ. Phí hoài thời gian để chờ đợi một điều mà không biết bao giờ mới xẩy ra.

Bạn có đang đứng đợi không?

Trong cuộc đời bạn đã bao giờ phải đứng chờ một điều gì đó và cảm thấy vui hạnh phúc giống như bài hát “Đợi chờ là hạnh phúc” không?. Bởi người ta thường lý giải sau một khoảng thời gian chờ đợi thì sẽ cảm thấy vui mừng khi điều đó đến.

Nhưng cũng có những người chỉ vì chữ ĐỢI mà đứng mãi một chỗ rồi nuối tiếc cho khoảng thời gian đã qua mà chẳng làm gì. Hạnh phúc chẳng thấy đâu chỉ thấy đó là một khoảng trượt dài của thời gian, của cảm xúc và cơ hội. Đó là những khi con người ta ĐỢI:

  • Kkhi nào rảnh mới bắt đầu học nhẩy, bắt đầu đọc sách, bắt đầu chơi một nhạc cụ… bắt đầu làm một việc gì đó mình thích.
  • Khi nào có điều kiện thì mới mua một món quà tặng vợ, mới đưa gia đình đi chơi. Cuộc sống ban đầu còn khó khăn, còn bao nhiêu việc phải lo khác nên tất cả đều phải tính chi ly, không hoang phí được.
  • Khi nào có thời gian mới về thăm mẹ thăm cha bây giờ con còn mải làm ăn kiếm sống nữa.
  • Để mai tính, mai hãy làm thời vì gian còn dài mà. Ngày mai bắt đầu cũng có sao.

Đợi và đợi đến bao giờ

Rồi những lo toan bộn bề của cuộc sống làm người ta quên mất đi mình đang thích gì. Cứ mải miết cuốn theo dòng chảy của xã hội, sống cuộc đời mà người khác mong muốn để rồi khi nhìn lại không biết mình là ai. Biết đến bao giờ mới có thời gian rảnh.

Rảnh hay không là do bạn sắp xếp chứ. Mỗi ngày dành ra 10 phút để tập một thói quen đọc sách, chạy bộ, tự học nhảy… hay làm một việc nhỏ nào đó đâu có khó.

Quan trọng là mình thích thì sao phải đợi, được làm việc mình thích thì sẽ rất có hứng thú cũng như tạo cho mình năng lượng để làm những việc khác nữa. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất bạn sẽ thấy cuộc sống ý nghĩa hơn rất nhiều.

Rồi sao phải đợi khi nào có điều kiện mới mua được một món quà cho vợ, mới đưa được gia đình đi chơi. Tất cả những thứ đó chỉ là vật chất bên ngoài thôi, tình cảm đi kèm theo mới là điều quan trọng. Người có tiền thì mua những món quà giá trị, đưa gia đình đi chơi xa. Mình không có điều kiện thì mua những món quà nhỏ, đưa đi chơi gần thôi.

Những điều đơn giản đấy là thứ nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình mà chúng ta còn cứ chờ đợi. Bạn định muốn chờ đến bao giờ, cho đến khi một biến cố xẩy ra cho gia đình thì hối hận liệu có được ích gì.

Cây cổ thụ nào thì mới đầu cũng chỉ là một mầm cây nhỏ. Vì thế hãy nuôi dưỡng ngày hôm nay bằng những điều nhỏ bé nhất để tương lai là một hạnh phúc bền lâu. Tập trung vào những thứ bạn muốn.

vi-mot-chu-doi-ma-dung-mai-mot-cho

Thời gian của mỗi người là có hạn

Cha mẹ nào mà chả mong con, càng có tuổi càng mong có con cháu ở bên nhiều hơn. Chúng ta có bận đến đâu thì cũng đừng quên đi điều này. Ơn sinh thành chẳng bao giờ báo đáp đủ đâu. Đừng nói là chúng ta không có thời gian, công việc nào chúng ta cũng có thể sắp xếp được. Các ông bà chỉ cần gặp mặt con cháu thôi là đã thấy vui rồi.

Hãy nhớ mỗi ngày trôi qua thì cha mẹ lại càng già hơn, thời gian của họ lại càng ngắn lại.

Rồi bạn còn đợi bao nhiêu điều nữa. Có những việc cứ suy nghĩ mãi rồi để đó, cứ chờ cho đủ điều kiện thì mới làm. Nhưng biết thế nào cho đủ, cứ ngồi đó mà suy nghĩ thì lúc nào cũng sẽ thấy thiếu. Thiếu thời gian, thiếu tiền bạc, thiếu phương tiện, thiếu sức khỏe, thiếu cơ hội….

Cứ như thế thì chỉ đứng mãi một chỗ, chẳng bao giờ đợi đủ đâu. Đừng sống nhạt nhòa như thế nữa.

Ngừng chờ đợi nữa và bắt đầu Làm Ngay Đi

4 thoughts on “Vì 1 chữ ĐỢI mà đứng mãi một chỗ”

  1. Hey there!
    This is my first visit to your blog! We are a group
    of volunteers and starting a new
    project in a community in the same
    niche. Your blog provided us valuable information
    to work on. You have done a wonderful job!

  2. First of all I want to say great blog!
    I had a quick question in which I’d like
    to ask if you do not mind. I was interested
    to find
    out how you center yourself and clear your head
    before writing. I’ve had trouble clearing my thoughts in getting my ideas
    out.
    I truly do enjoy writing but it just seems like the first 10 to 15 minutes are generally lost
    just trying to
    figure out how to begin. Any recommendations or hints?
    Kudos!

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *